Chuyển đến nội dung chính

Hello, 2026 — I’m Still Here


Bức thư gửi năm 2026 
(từ một người đã đi qua một năm rất nhiều tầng)

A Letter to 2026 (from someone who has lived through a year of many layers)

Năm 2025 không phải là một năm phẳng lặng.

Thế giới cũng không phẳng lặng. Tin tức mỗi ngày vẫn đầy những dòng chữ nặng trĩu: chiến sự chưa kịp khép lại, kinh tế toàn cầu chao đảo, những tập đoàn sa thải hàng loạt, những người trẻ hoang mang về tương lai, khí hậu nóng lên, bão đến dày hơn, mưa lũ cuốn trôi những mái nhà vốn đã mong manh.

Người ta nói về công nghệ, về tốc độ. Mọi thứ nhanh hơn. Con người kết nối trong một cái chạm màn hình, nhưng lại khó chạm vào nhau bằng trái tim.

2025 was not a quiet year.

The world wasn’t quiet either. The news each day carried heavy lines—wars not yet closed, a fragile global economy, mass layoffs, young people uncertain about the future, rising heat, stronger storms, floods sweeping away already fragile homes.

People talked about technology, about speed. Everything moved faster. We could connect with a single tap on a screen, yet somehow it became harder to truly reach each other’s hearts.

Mạng xã hội ồn ào. Ai cũng có tiếng nói. Ai cũng có phán xét. Ai cũng có quyền rời đi khỏi một cuộc đời chỉ bằng một nút chặn.

Ở giữa tất cả những chuyển động đó, mình cũng chuyển động. Nhưng không phải lúc nào cũng theo một hướng rõ ràng.

Social media was loud. Everyone had a voice. Everyone had an opinion. Anyone could leave someone’s life with a single block. Amid all that motion, I was moving too—but not always in a clear direction.

Có những ngày mình rất tỉnh táo. Mình nhìn thấy bản thân rõ ràng, biết mình đang nghĩ gì, đang buồn vì điều gì. Nhưng cũng có những ngày… mọi thứ như bị tách rời vậy.

Some days, I was fully aware. I could see myself clearly, knew what I was thinking, what I was sad about. But other days… everything felt disconnected.

Mình bước đi, nói chuyện, làm việc nhưng cảm giác như đang nhìn chính mình từ xa. Có những đoạn ký ức như bị xóa mờ. Có những cuộc trò chuyện mình phải cố nhớ lại. Có những khoảnh khắc mình tự hỏi:

“À, mình đã sống qua đoạn đó rồi sao?”

I walked, talked, worked—but felt like I was watching myself from afar. Some memories faded as if erased. Some conversations I had to struggle to recall. There were moments I quietly asked myself,

“Have I really already lived through that?”

Không phải mình bị điên, cũng không phải mình yếu đuối. Chỉ là bên trong mình không phải lúc nào cũng là một người duy nhất. Mình sống một năm như mang theo những mùa khác nhau trong một cơ thể.

I wasn’t crazy. I wasn’t weak. It was just that inside me, I was not always a single person. I lived the year as if carrying different seasons within one body.

Có một mình rất lý trí...

Có một mình dễ tổn thương…

Có một mình mạnh mẽ…

Có một mình mệt mỏi…

Có một mình yêu thương rất nhiều…

Có một mình sợ hãi…

Có một mình nổi loạn…

Có một mình hiền lành đến mức tự làm đau mình…

Có một mình lạnh lùng…

Có một mình trẻ con…

Có một mình trưởng thành tự nhắc: “Không sao, mình chịu được.”

Có một mình tha thứ rất nhanh. Có một mình không quên được.

Và có một mình chỉ lặng lẽ quan sát tất cả những “mình” còn lại.

There was a rational me…

A sensitive me…

A strong me…

An exhausted me…

A loving me…

A fearful me…

A rebellious me…

A gentle me who hurt herself just to keep others comfortable…

A cold me who locked everything away…

A childlike me who still wanted to be held…

A grown-up me whispering, “It’s okay. I can handle this.” A forgiving me.

A me who could never forget. And a quiet observer watching all the others.

Mười bốn mùa đó không biến mất, chỉ thay phiên nhau sống.

Those fourteen seasons never disappeared. They simply took turns living.

Năm 2025, mình đã rơi xuống một vài lần.

Rơi vào khủng hoảng. Rơi vào mặc cảm. Rơi vào cảm giác không nhận diện được chính mình. Nhưng mình cũng đã cười rất nhiều. Hạnh phúc rất thật.

In 2025, I fell more than once.

Into crisis. Into insecurity. Into the feeling of not recognizing myself. But I also laughed a lot. And some happiness was undeniably real.

Mình biết ơn thế giới, dù nó không hoàn hảo.
Vì giữa hỗn loạn toàn cầu, mình học được rằng không ai thực sự kiểm soát được tất cả.

Sự ổn định phải được xây từ bên trong.

I am grateful to the world, even in its imperfection. Amid global chaos, I learned that no one truly controls everything. Stability has to be built from within.

Mình biết ơn gia đình… Biết ơn những người ở lại… Biết ơn chính mình vì đã không bỏ cuộc.

I am grateful for my family. For the ones who stayed. And for myself—for not giving up.

Và mình cũng biết ơn một khoảng nắng đi ngang đời mình. Dù không thuộc về mình.

Nhưng đủ để nhắc mình rằng trái tim mình vẫn còn biết cảm.

I’m also grateful for a patch of sunlight that once passed through my life.

It was never mine. But it reminded me that my heart could still feel.

Năm 2026, mình không mong trở thành một phiên bản hoàn toàn mới. Mình chỉ mong những mảnh bên trong biết ngồi gần nhau hơn.

In 2026, I don’t wish to become an entirely new version of myself. I only hope the pieces inside me learn to sit closer together.

Nếu có ngày mình lại quên một đoạn ký ức, mình sẽ không tự mắng mình nữa. Nếu tâm trí mình trôi đi, mình sẽ không hoảng loạn. Mình sẽ nhắc: “Mình vẫn ở đây.”

If one day I forget another piece of memory, I won’t scold myself. If my mind drifts away, I won’t panic. I’ll gently remind myself: “I’m still here.”

Thế giới vẫn sẽ biến động. Con người vẫn phức tạp. Và mình có thể vẫn không hoàn toàn liền mạch. Nhưng mình sẽ tiếp tục sống. Không cần hoàn hảo. Chỉ cần chân thật.

The world will keep changing. People will remain complicated. And I may never be perfectly seamless. But I will continue living. Not perfectly—just honestly.

Chào 2026.

Dù ký ức có lúc nhạt màu,

dù bên trong mình có nhiều tầng lớp,

mình vẫn chọn ở lại với cuộc đời này.

Mình cũng yêu mọi người.

Và yêu thế giới này.

Hello, 2026.

Even if memories fade at times,

even if I carry many layers within,

I still choose to stay in this life.

I love the people around me.

And I love this world.

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nơi Ánh Sáng Chưa Chạm Tới

Tự nhiên hôm nay nằm trên giường, vài suy nghĩ cứ lảng vảng quanh đầu, tui chợt thấy một khoảng tối trong mình thứ mà tui vẫn hay gọi là “điểm mù của bản thân”. Suddenly, while lying in bed today, with a few thoughts drifting around my mind, I realized there was a dark corner within me something I often call my “blind spot. Không phải vì mình cố tình che mắt mình, mà vì mình quen sống với nó như thể đó là một phần tự nhiên của mình. Not because I choose to close my eyes to it, but because I’ve grown used to living with it as if it were a natural part of me. Từ nhỏ, mình đã thích lắng nghe hơn là nói. Since I was a child, I have preferred listening over speaking. Mình ngồi im nghe chuyện của người khác, từ những điều vụn vặt như mối lo ngày mai nấu gì, cho đến những chuyện sâu xa mà họ chẳng dám nói cùng ai. I would sit quietly, listening to others whether it was something as small as worrying about what to cook tomorrow, or as deep as the secrets they dared not share with anyone. Mình ...

Viết Cho Những Ngày Chưa Nguôi

Bữa nay, tui bắt đầu thấy lo. Today, I started feeling anxious. Không biết mấy ngày sắp tới mình sẽ trải qua những gì, sẽ mạnh mẽ nổi không, sẽ gồng được tới đâu. I don’t know what I’m about to go through in the coming days whether I’ll be strong enough, whether I can hold it all together. Tự nhiên cái lòng nó nặng trĩu, cứ ngồi yên cũng thấy mỏi. Out of nowhere, my heart feels heavy, like even sitting still takes effort. Có những thứ chưa xảy ra mà trong đầu đã quay cuồng, làm như gánh nặng nó đè xuống trước khi tui kịp đụng tới. There are things that haven’t even happened yet, but my mind is already spinning like the weight of it all is pressing down before I even get the chance to face it. Lớn lên rồi, mới biết sống không phải dễ. Có nhiều chuyện không ai dạy, mà mình buộc phải tự học lấy Only after growing up do I realize life isn’t easy. There are so many things no one teaches me, i just have to figure them out on my own. Không phải chuyện nào cũng có người chia sẻ, có khi ...

Cuộc Sống Bắt Đầu Từ Một Mớ Khăn Giấy

Không biết từ lúc nào, cái chuyện hít vô thở ra vốn là chuyện bình thường lại trở thành điều mình mong mỏi. Mình bị viêm mũi dị ứng nặng. Không phải kiểu “hắt xì vài cái rồi hết”. Là kiểu chỉ cần trở trời một cái, bụi trong không khí hơi nhiều một chút, hay ngồi nơi nào đó không khí sương lạnh một chút là mũi nghẹt cứng, đầu nặng như có ai đè, nước mũi thì chảy liên tục, rát hết cả cổ họng. Ngủ không nổi, ăn không ngon, nói chuyện với ai cũng muốn gắt gỏng, nước mũi thì chảy lòng thòng :) I’m not sure when it started, but something as natural as breathing just breathing has become something I desperately wish for. I suffer from severe allergic rhinitis. Not the kind where you sneeze a few times and it’s over. Mine’s the kind where even a small shift in the weather, a little extra dust in the air, or just sitting somewhere slightly damp and cool is enough to completely block my nose. My head feels like it’s being pressed down by a weight, mucus runs nonstop, and my throat burns from all...