Chuyển đến nội dung chính

Viết Cho Những Ngày Chưa Nguôi


Bữa nay, tui bắt đầu thấy lo.

Today, I started feeling anxious.

Không biết mấy ngày sắp tới mình sẽ trải qua những gì, sẽ mạnh mẽ nổi không, sẽ gồng được tới đâu.

I don’t know what I’m about to go through in the coming days whether I’ll be strong enough, whether I can hold it all together.

Tự nhiên cái lòng nó nặng trĩu, cứ ngồi yên cũng thấy mỏi.

Out of nowhere, my heart feels heavy, like even sitting still takes effort.

Có những thứ chưa xảy ra mà trong đầu đã quay cuồng, làm như gánh nặng nó đè xuống trước khi tui kịp đụng tới.

There are things that haven’t even happened yet, but my mind is already spinning like the weight of it all is pressing down before I even get the chance to face it.


Lớn lên rồi, mới biết sống không phải dễ. Có nhiều chuyện không ai dạy, mà mình buộc phải tự học lấy

Only after growing up do I realize life isn’t easy. There are so many things no one teaches me, i just have to figure them out on my own.

Không phải chuyện nào cũng có người chia sẻ, có khi buồn cũng phải tự nín, mệt cũng phải tự ráng.

Not every problem has someone to talk to. Sometimes, when I sad, I have to hold it in. When I tired, I still have to push through.

Ở cái tuổi này, mình không còn được quyền sợ hãi như hồi nhỏ nữa. Phải giấu lo vô bụng, rồi cười cho qua ngày.

At this age, I don’t have the luxury to be scared like i was as a kid. I have to swallow my worries and smile just to make it through the day.


Một ngày nào đó, tui sẽ ngồi lại, có thể là trong một căn phòng nhỏ, hay một chỗ yên tĩnh nơi quê nhà, tui sẽ nhớ về khoảng thời gian này cái đoạn đường mà mình cứ tưởng không vượt qua nổi, nhưng cuối cùng vẫn vượt qua. Tui sẽ nhớ cái cảm giác vừa cô đơn vừa đầy hy vọng, cái lúc trong lòng đầy lo mà ánh mắt vẫn nhìn về phía trước.


Someday, I’ll sit down maybe in a quiet little room, or somewhere peaceful back home and I’ll remember this stretch of time. The part of life I thought I wouldn’t survive, but somehow did. I’ll remember the feeling of being lonely, yet full of hope. The days my heart was filled with fear, but my eyes still looked forward.


Tui sẽ nhìn lại và thấy thương bản thân mình biết bao nhiêu. Thương cái người từng loay hoay giữa cuộc đời, từng mệt lả nhưng không dám dừng. Thương cái người ngày nào cũng tự an ủi “rồi cũng qua thôi”, dù trong lòng còn chưa biết rồi mình sẽ đi tới đâu.


I’ll look back and feel so much love for that version of me. The one who was lost in life, exhausted but still refused to quit. The one who kept whispering “this too shall pass” every day, even when I had no idea where life was heading.



Và khi đó, tui mong mình sẽ mỉm cười. Vì dù cuộc sống có như thế nào, tui cũng đã từng sống thật lòng, từng cố gắng hết mình, từng giữ vững niềm tin trong những ngày tối nhất. Không phải vì tui giỏi giang gì, mà vì tui không muốn bỏ rơi chính mình.


And when that time comes, I hope I’ll smile. Because no matter how life turned out, I had lived truthfully, tried my best, and kept the faith during the darkest days. Not because I was extraordinary but because I refused to abandon myself.



Rồi sẽ có một ngày tui biết ơn đoạn đường này. Vì chính nó đã dạy tui cách mạnh mẽ, cách im lặng mà không gục ngã, cách tự lau nước mắt rồi đứng dậy tiếp tục bước đi.


There will come a day when I’ll be grateful for this chapter. Because it taught me how to be strong, how to be silent without falling, how to wipe my own tears and keep walking.

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nơi Ánh Sáng Chưa Chạm Tới

Tự nhiên hôm nay nằm trên giường, vài suy nghĩ cứ lảng vảng quanh đầu, tui chợt thấy một khoảng tối trong mình thứ mà tui vẫn hay gọi là “điểm mù của bản thân”. Suddenly, while lying in bed today, with a few thoughts drifting around my mind, I realized there was a dark corner within me something I often call my “blind spot. Không phải vì mình cố tình che mắt mình, mà vì mình quen sống với nó như thể đó là một phần tự nhiên của mình. Not because I choose to close my eyes to it, but because I’ve grown used to living with it as if it were a natural part of me. Từ nhỏ, mình đã thích lắng nghe hơn là nói. Since I was a child, I have preferred listening over speaking. Mình ngồi im nghe chuyện của người khác, từ những điều vụn vặt như mối lo ngày mai nấu gì, cho đến những chuyện sâu xa mà họ chẳng dám nói cùng ai. I would sit quietly, listening to others whether it was something as small as worrying about what to cook tomorrow, or as deep as the secrets they dared not share with anyone. Mình ...

Cảm Nhận Trọn Vẹn Mọi Thứ Bởi Vì Chúng Ta Là Con Người

Có những ngày, cảm giác làm người thật nặng nề đến mức gần như không thể gánh nổi. Niềm vui, nỗi buồn, sự khao khát, nỗi hoang mang tất cả cùng trụ ngụ trong một tâm hồn nhỏ bé. Và đôi khi, thật quá sức. Nhưng mình vẫn ở lại. Vẫn thở. Vẫn cảm nhận được tất cả. Mình học được phải kìm nén, phải phân tán sự chú ý, phải “gọn gàng” trong cách thể hiện bản thân. Phải mạnh mẽ. Phải cười. Nhưng dưới bề mặt đó là sự thật luôn âm ỉ, cuộc sống là một mớ hỗn độn vừa mong manh, vừa đẹp đẽ và việc cảm nhận trọn vẹn nó là điều khiến mình thật sự sống. Mình đã nhận ra rằng tê liệt cảm xúc không phải là sự bảo vệ đó là một kiểu cái chế.t. Mỗi lần mình từ chối cảm xúc thật của mình, mình đánh mất một phần con người mình. Giờ đây, mình tự hỏi: điều gì sẽ xảy ra nếu mình thôi chống lại những giọt nước mắt? Nếu mình để niềm vui cuốn mình đi mà không mặc cảm? Nếu nỗi đau không cần phải giấu giếm? Điều này không phải là sự bi lụy. Đây là sự hiện diện. Là sự chân thật với chính bản thân mình. Có những buổi sá...