Chuyển đến nội dung chính

Cuộc Sống Bắt Đầu Từ Một Mớ Khăn Giấy

Không biết từ lúc nào, cái chuyện hít vô thở ra vốn là chuyện bình thường lại trở thành điều mình mong mỏi. Mình bị viêm mũi dị ứng nặng. Không phải kiểu “hắt xì vài cái rồi hết”. Là kiểu chỉ cần trở trời một cái, bụi trong không khí hơi nhiều một chút, hay ngồi nơi nào đó không khí sương lạnh một chút là mũi nghẹt cứng, đầu nặng như có ai đè, nước mũi thì chảy liên tục, rát hết cả cổ họng. Ngủ không nổi, ăn không ngon, nói chuyện với ai cũng muốn gắt gỏng, nước mũi thì chảy lòng thòng :)

I’m not sure when it started, but something as natural as breathing just breathing has become something I desperately wish for. I suffer from severe allergic rhinitis. Not the kind where you sneeze a few times and it’s over. Mine’s the kind where even a small shift in the weather, a little extra dust in the air, or just sitting somewhere slightly damp and cool is enough to completely block my nose. My head feels like it’s being pressed down by a weight, mucus runs nonstop, and my throat burns from all the drainage. I can’t sleep, I don’t enjoy food, I get snappy with people for no reason and my nose just keeps dripping like a broken faucet.

Nhưng cái khó chịu nhất không nằm ở thể xác. Mà nằm ở cái tâm trí không còn yên nữa. Mình lúc nào cũng mệt, khó chịu, cảm giác bị kẹt trong chính thân thể của mình. Có ngày, mình chỉ ước sao cho mũi thông lại một chút, để thở bình thường, chứ không cần gì cao xa hết.

But the worst part isn’t the physical discomfort. It’s the way my mind can’t rest anymore. I feel constantly tired, irritable, like I’m trapped inside my own body. Some days, all I wish for is just for my nose to clear up a little just enough to breathe normally. I don’t need anything more than that.

Cuộc sống mình từ đó đảo lộn. Không dám mở cửa sổ khi trời có gió. Không dám ngoài đường lâu vì sợ bụi. Ăn gì cũng phải coi kỹ. Dùng đủ mọi cách xông tinh dầu, uống thuốc, ngậm gừng, kê gối cao khi ngủ… Có hiệu quả chút xíu rồi lại đâu vào đấy. Mình bắt đầu thấy nản.

Since then, my life has been turned upside down. I don’t dare open the window when there’s wind. I avoid staying outside too long, afraid of dust. I have to be careful with everything I eat. I’ve tried it all essential oil steaming, meds, ginger lozenges, sleeping with my pillow propped up. Sometimes it works a bit, but then everything goes right back to how it was. I started feeling discouraged.

Lúc đó, mình nhận ra mình không chỉ bệnh ở mũi mà cũng đang mệt ở trong lòng.

That’s when I realized I wasn’t just sick in my nose. I was tired deep down, in my heart.

Cái mệt nó không lên tiếng, nhưng nó lặng lẽ rút sạch năng lượng của mình. Một ngày nữa trôi qua như đang bị kéo lê. Công việc thì dang dở, nói chuyện với người thân cũng không còn đủ kiên nhẫn. Mình như không còn là mình nữa. Bị nhốt trong một cái vỏ chật chội, vừa nghẹt thở vừa bức rức.

That kind of exhaustion doesn’t speak out loud but it quietly drains all your energy. Each day feels like being dragged along. My work remains unfinished, and I lose patience even with those closest to me. I don’t feel like myself anymore like I’m trapped inside a tight shell, both suffocated and restless.

Nhưng rồi có lúc, mình dừng lại. Không phải vì hết bệnh, mà vì hết sức.

But then, there came a moment when I just stopped. Not because I got better but because I was simply out of strength.

Mình bắt đầu quay về để ý tới cảm giác từng chút một. Lúc hít vào khó mình không ráng nữa. Mình ngồi xuống, để yên, chỉ quan sát.

I started tuning in to how I was feeling bit by bit. When it felt hard to breathe in, I stopped trying to force it. I sat down, stayed still, and simply observed.

Mình bắt đầu uống nước ấm đúng giờ, ngủ sớm hơn, tắt mạng xã hội sớm hơn. Mình tập viết lại mỗi sáng. Hôm nay mũi ra sao? Có dễ thở không? Có thấy trong lòng nặng không? Cái gì đang làm mình căng?

I began drinking warm water on time, going to bed earlier, logging off social media sooner. I started journaling every morning. How’s my nose today? Is breathing easier? Does my chest feel heavy? What’s making me tense?

Không phải ngày nào cũng dễ. Có hôm bệnh trở lại nặng hơn. Mình tức, mình muốn bỏ cuộc. Nhưng rồi tự nhắc: “Chuyện gì cũng cần thời gian. Không ai hết bệnh sau một đêm.” Và mình quay lại thở tiếp.

Not every day was easy. Some days the symptoms hit harder again. I’d get frustrated. I wanted to give up. But then I’d remind myself: “Everything takes time. No one gets better overnight.” So I returned to my breath.

Trong khoảng thời gian đó, nhận ra “Đừng tìm cách chống lại cái cơ thể mình. Hãy học cách hiểu nó.” Nghe đơn giản, nhưng làm không dễ. Nhưng đó, mình thay đổi.

During that time, I realized: “Don’t try to fight your body. Learn to understand it.” It sounds simple, but it’s not easy to do. Still, that was when I started to change.

Mình bớt trách bản thân vì yếu. Bớt than trời vì bệnh hoài không dứt. Mình thay vì coi viêm mũi dị ứng là kẻ thù, thì bắt đầu lắng nghe nó.

I stopped blaming myself for being weak. Stopped complaining to the sky about why the illness never ended. Instead of treating allergic rhinitis like an enemy, I started listening to it.

Nó nhắc mình đừng lơ là. Nó khiến mình sống chậm. Nó buộc mình biết chăm sóc chính mình kỹ hơn.

It reminded me not to be careless. It made me slow down. It forced me to take better care of myself.

Giờ đây, mình không hết bệnh hẳn nhưng mình sống cùng nó mà không khổ sở như trước. Mình biết khi nào nên dừng lại, biết cách nghỉ, biết lúc nào nên tránh gió, biết khi nào cần xoa dịu lòng mình.

Now, I’m not completely healed, but I’ve learned how to live with it without suffering the way I used to. I know when to stop, how to rest, when to avoid the wind, and when my heart needs a little soothing.

Từ cái chuyện đơn giản là “thở được”, mình học ra nhiều điều. Rằng trong cuộc sống, có những lúc mình không cần phải cố gắng chạy theo ai hết. Chỉ cần sống cho trọn một hơi thở cũng là đủ rồi đúng hummm🙂‍↔️

From something as simple as “being able to breathe,” I’ve learned a lot. That in life, sometimes, you don’t need to keep chasing after anyone. Just living fully in one single breath is already enough, rightttttt?🙂‍↔️

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nơi Ánh Sáng Chưa Chạm Tới

Tự nhiên hôm nay nằm trên giường, vài suy nghĩ cứ lảng vảng quanh đầu, tui chợt thấy một khoảng tối trong mình thứ mà tui vẫn hay gọi là “điểm mù của bản thân”. Suddenly, while lying in bed today, with a few thoughts drifting around my mind, I realized there was a dark corner within me something I often call my “blind spot. Không phải vì mình cố tình che mắt mình, mà vì mình quen sống với nó như thể đó là một phần tự nhiên của mình. Not because I choose to close my eyes to it, but because I’ve grown used to living with it as if it were a natural part of me. Từ nhỏ, mình đã thích lắng nghe hơn là nói. Since I was a child, I have preferred listening over speaking. Mình ngồi im nghe chuyện của người khác, từ những điều vụn vặt như mối lo ngày mai nấu gì, cho đến những chuyện sâu xa mà họ chẳng dám nói cùng ai. I would sit quietly, listening to others whether it was something as small as worrying about what to cook tomorrow, or as deep as the secrets they dared not share with anyone. Mình ...

Cảm Nhận Trọn Vẹn Mọi Thứ Bởi Vì Chúng Ta Là Con Người

Có những ngày, cảm giác làm người thật nặng nề đến mức gần như không thể gánh nổi. Niềm vui, nỗi buồn, sự khao khát, nỗi hoang mang tất cả cùng trụ ngụ trong một tâm hồn nhỏ bé. Và đôi khi, thật quá sức. Nhưng mình vẫn ở lại. Vẫn thở. Vẫn cảm nhận được tất cả. Mình học được phải kìm nén, phải phân tán sự chú ý, phải “gọn gàng” trong cách thể hiện bản thân. Phải mạnh mẽ. Phải cười. Nhưng dưới bề mặt đó là sự thật luôn âm ỉ, cuộc sống là một mớ hỗn độn vừa mong manh, vừa đẹp đẽ và việc cảm nhận trọn vẹn nó là điều khiến mình thật sự sống. Mình đã nhận ra rằng tê liệt cảm xúc không phải là sự bảo vệ đó là một kiểu cái chế.t. Mỗi lần mình từ chối cảm xúc thật của mình, mình đánh mất một phần con người mình. Giờ đây, mình tự hỏi: điều gì sẽ xảy ra nếu mình thôi chống lại những giọt nước mắt? Nếu mình để niềm vui cuốn mình đi mà không mặc cảm? Nếu nỗi đau không cần phải giấu giếm? Điều này không phải là sự bi lụy. Đây là sự hiện diện. Là sự chân thật với chính bản thân mình. Có những buổi sá...

Viết Cho Những Ngày Chưa Nguôi

Bữa nay, tui bắt đầu thấy lo. Today, I started feeling anxious. Không biết mấy ngày sắp tới mình sẽ trải qua những gì, sẽ mạnh mẽ nổi không, sẽ gồng được tới đâu. I don’t know what I’m about to go through in the coming days whether I’ll be strong enough, whether I can hold it all together. Tự nhiên cái lòng nó nặng trĩu, cứ ngồi yên cũng thấy mỏi. Out of nowhere, my heart feels heavy, like even sitting still takes effort. Có những thứ chưa xảy ra mà trong đầu đã quay cuồng, làm như gánh nặng nó đè xuống trước khi tui kịp đụng tới. There are things that haven’t even happened yet, but my mind is already spinning like the weight of it all is pressing down before I even get the chance to face it. Lớn lên rồi, mới biết sống không phải dễ. Có nhiều chuyện không ai dạy, mà mình buộc phải tự học lấy Only after growing up do I realize life isn’t easy. There are so many things no one teaches me, i just have to figure them out on my own. Không phải chuyện nào cũng có người chia sẻ, có khi ...