Chuyển đến nội dung chính

Lời Thì Thầm Của Tháng Cuối Năm

"Không cầu điều gì quá rực rỡ… chỉ mong một đời an yên, bình lặng. Chỉ cần đi hết đoạn đường dài. Thương những người đã đồng hành cùng mình qua bao chặng đường. Moahh moahh <3"
“I don’t wish for anything extravagant… just a life of peace and calm. Just to walk through the long journey together. Grateful for those who have been by my side through every step. Moahh moahh <3

Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng 12.

Today is the first day of December.


Tự nhiên lòng mình hơi chùng lại một chút. Không biết từ khi nào, cuối năm đối với mình không còn là những lời hứa hẹn rực rỡ nữa, mà là những khoảng lặng để nhìn lại xem cả năm qua mình đã sống thế nào.

Somehow my heart feels a little heavy. I don’t know when it started, but the end of the year for me is no longer about bright promises; it’s become a quiet space to look back and see how I’ve lived throughout the year.

       

Năm nay… nếu phải nói thật với lòng mình, thì nó không hề nhẹ nhàng. Nhưng giữa những điều khiến mình thử thách, mình nhận ra bản thân trưởng thành hơn nhiều so với đầu năm.

This year… to be honest with myself, hasn’t been easy. Yet through all the challenges, I realize that I’ve grown so much compared to the beginning of the year.


Có những chuyện mình nghĩ sẽ lâu lắm mới chạm tới được, vậy mà cuối cùng mình cũng đã đi qua.

There were things I thought would take forever to overcome, yet in the end, I made it through.


Có những cảm xúc từng làm mình chùn bước, giờ khi nhớ lại chỉ còn chút mơ hồ, như một trang cũ khẽ lật qua.

There were emotions that once made me hesitate, but now, looking back, they feel faint, like an old page gently turning.


Cũng có những ngày mình mệt, nhưng thay vì trốn vào im lặng, mình học được cách thở chậm lại, tự nhủ với chính mình: “Không sao, rồi cũng sẽ ổn thôi.”

There were tiring days, but instead of hiding in silence, I learned to breathe slowly and tell myself, “It’s okay. Everything will be alright.”


Tháng 12 đến, giống như một dấu chấm lửng trong câu chuyện dài của cả năm.

December arrives, like an ellipsis in the long story of the year.


Mình không cần phải hoàn hảo, không cần làm điều gì lớn lao, cũng không cần phải chạy theo kỳ vọng của ai khác.

I don’t need to be perfect, don’t need to do something grand, and don’t need to chase anyone’s expectations.


Chỉ cần mỗi ngày mình sống chân thành hơn một chút, bình yên hơn một chút, vậy đã đủ rồi ạ. Cả năm qua mình đã đi qua nhiều thứ

Just living a little more sincerely, a little more peacefully each day, that’s enough. Over the past year, I’ve experienced so much


Những khoảnh khắc ấm áp khiến mình thấy cuộc đời dễ chịu hơn…

Warm moments that made life feel gentle…


Những lần hụt hẫng làm mình trưởng thành thêm…

Disappointments that helped me grow…


Những điều đến nhẹ như gió rồi rời đi cũng nhẹ như thế…

Things that came gently like the wind, and left just as softly…


Tất cả gom lại, tạo thành phiên bản mình của hôm nay vẫn mềm mại, pha chút cứng cỏi nhưng vẫn biết yêu thương đúng cách.

All of it comes together, shaping the version of myself today still soft, a little resilient, yet knowing how to love the right way.



Tháng 12 này, mình chỉ mong một điều
This December, I only wish for one thing:


Không phải may mắn rực rỡ hay điều gì lớn lao, mà là sự bình an thứ mà đôi khi cả năm mình tìm hoài không thấy.

Not dazzling luck or something grand, but peace the kind I’ve spent the whole year searching for.


Và mình nhận ra không phải mọi điều đều cần chia sẻ, có những nỗi niềm nhẹ nhàng như cánh lá rơi, chỉ cần mình thầm giữ trong tim, nó vẫn lặng lẽ làm mình trưởng thành, vẫn làm mình biết yêu thương và trân trọng hơn từng khoảnh khắc của cuộc đời.

And I realize not everything needs to be shared. Some feelings, gentle like falling leaves, only need to be quietly kept in my heart; they silently help me grow, and teach me to love and cherish every moment of life even more.



Mình mong tháng này mình sẽ nhẹ lòng hơn,đủ mạnh mẽ để buông những điều nặng nề, và đủ dịu dàng để giữ lại những điều thật sự đáng trân quý.

I hope this month I can be a little lighter, strong enough to let go of heavy burdens,

and gentle enough to hold on to what truly matters.


Ngày đầu tiên của tháng 12, mình gửi cho chính mình một cái ôm vì đã đi qua bao nhiêu chuyện mà vẫn đứng đây, vẫn kiên nhẫn, vẫn tử tế, và vẫn còn hy vọng cho hành trình sắp tới.

On this first day of December, I send myself a hug for going through so much yet still standing here, still patient, still kind, and still hopeful for the journey ahead.

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nơi Ánh Sáng Chưa Chạm Tới

Tự nhiên hôm nay nằm trên giường, vài suy nghĩ cứ lảng vảng quanh đầu, tui chợt thấy một khoảng tối trong mình thứ mà tui vẫn hay gọi là “điểm mù của bản thân”. Suddenly, while lying in bed today, with a few thoughts drifting around my mind, I realized there was a dark corner within me something I often call my “blind spot. Không phải vì mình cố tình che mắt mình, mà vì mình quen sống với nó như thể đó là một phần tự nhiên của mình. Not because I choose to close my eyes to it, but because I’ve grown used to living with it as if it were a natural part of me. Từ nhỏ, mình đã thích lắng nghe hơn là nói. Since I was a child, I have preferred listening over speaking. Mình ngồi im nghe chuyện của người khác, từ những điều vụn vặt như mối lo ngày mai nấu gì, cho đến những chuyện sâu xa mà họ chẳng dám nói cùng ai. I would sit quietly, listening to others whether it was something as small as worrying about what to cook tomorrow, or as deep as the secrets they dared not share with anyone. Mình ...

Cảm Nhận Trọn Vẹn Mọi Thứ Bởi Vì Chúng Ta Là Con Người

Có những ngày, cảm giác làm người thật nặng nề đến mức gần như không thể gánh nổi. Niềm vui, nỗi buồn, sự khao khát, nỗi hoang mang tất cả cùng trụ ngụ trong một tâm hồn nhỏ bé. Và đôi khi, thật quá sức. Nhưng mình vẫn ở lại. Vẫn thở. Vẫn cảm nhận được tất cả. Mình học được phải kìm nén, phải phân tán sự chú ý, phải “gọn gàng” trong cách thể hiện bản thân. Phải mạnh mẽ. Phải cười. Nhưng dưới bề mặt đó là sự thật luôn âm ỉ, cuộc sống là một mớ hỗn độn vừa mong manh, vừa đẹp đẽ và việc cảm nhận trọn vẹn nó là điều khiến mình thật sự sống. Mình đã nhận ra rằng tê liệt cảm xúc không phải là sự bảo vệ đó là một kiểu cái chế.t. Mỗi lần mình từ chối cảm xúc thật của mình, mình đánh mất một phần con người mình. Giờ đây, mình tự hỏi: điều gì sẽ xảy ra nếu mình thôi chống lại những giọt nước mắt? Nếu mình để niềm vui cuốn mình đi mà không mặc cảm? Nếu nỗi đau không cần phải giấu giếm? Điều này không phải là sự bi lụy. Đây là sự hiện diện. Là sự chân thật với chính bản thân mình. Có những buổi sá...

Viết Cho Những Ngày Chưa Nguôi

Bữa nay, tui bắt đầu thấy lo. Today, I started feeling anxious. Không biết mấy ngày sắp tới mình sẽ trải qua những gì, sẽ mạnh mẽ nổi không, sẽ gồng được tới đâu. I don’t know what I’m about to go through in the coming days whether I’ll be strong enough, whether I can hold it all together. Tự nhiên cái lòng nó nặng trĩu, cứ ngồi yên cũng thấy mỏi. Out of nowhere, my heart feels heavy, like even sitting still takes effort. Có những thứ chưa xảy ra mà trong đầu đã quay cuồng, làm như gánh nặng nó đè xuống trước khi tui kịp đụng tới. There are things that haven’t even happened yet, but my mind is already spinning like the weight of it all is pressing down before I even get the chance to face it. Lớn lên rồi, mới biết sống không phải dễ. Có nhiều chuyện không ai dạy, mà mình buộc phải tự học lấy Only after growing up do I realize life isn’t easy. There are so many things no one teaches me, i just have to figure them out on my own. Không phải chuyện nào cũng có người chia sẻ, có khi ...