Chuyển đến nội dung chính

Đêm Giáng Sinh & Một Năm Nữa Của Đời Mình 2025

December 24, 2025
Sinh nhật 2025 — nhắc mình về sự hiện diện giữa một thế giới nhiều biến động

Birthday 2025 — being present in a world of uncertainty

Sinh nhật năm nay đến trong một cảm giác rất khác. Giờ đây, nó không còn là câu chuyện riêng của mình nữa, mà là cảm giác đang cùng rất nhiều người khác đi qua một giai đoạn nặng nề của thời đại. Năm 2024 không chỉ khó với riêng mình, nó khó với cả thế giới. Người ta mệt mỏi vì kinh tế, vì sức khỏe tinh thần, vì những thay đổi quá nhanh và quá nhiều đến mức không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.


This birthday arrives with a different feeling. It no longer feels like a personal story alone, but like standing among many others who have walked through a heavy time. 2024 was not only difficult for me it was difficult for the world. People grew tired from economic pressure, mental exhaustion, and from changes happening too fast to fully understand.

Trong một năm đầy biến động như vậy, mình cũng không tránh khỏi những khủng hoảng rất đời thường. Có lúc là sự bấp bênh khó hiểu, có lúc là cảm giác mất phương hướng, có lúc là nỗi lo âm ỉ về tương lai. Không có biến cố nào đủ lớn để gọi tên, nhưng đủ nhỏ và đủ dài để khiến người ta mệt mỏi.


In a year filled with turbulence, I, too, went through very ordinary crises. Sometimes it was instability, uncertainty; sometimes a sense of losing direction; sometimes a quiet, lingering anxiety about the future. Nothing dramatic enough to be named, yet persistent enough to slowly wear a person down.

Mình nhận ra khủng hoảng của thời nay không ồn ào. Nó diễn ra rất âm thầm, kéo dài, rồi bào mòn từng chút một. Người ta vẫn đi làm và cười nói, vẫn sống như bình thường, nhưng bên trong thì ngày càng cạn kiệt năng lượng. Chỉ riêng việc tiếp tục giữ được nhịp sống thường ngày thôi, đôi khi cũng đã là một nỗ lực rất lớn.


I realized that modern crises are no longer loud. They unfold quietly, linger, and slowly erode us. People keep working, smiling, and living seemingly normal lives, while inside, their energy keeps running low. Simply keeping up with daily life has already become an effort.

Giữa những bất ổn đó, mình học cách không đòi hỏi quá nhiều ở bản thân. Có những ngày, chỉ cần hoàn thành vài việc rất nhỏ cũng đã là đủ. Mình thôi so sánh nhịp sống của mình với người khác, vì mỗi người đang gánh những áp lực rất khác mà không ai nhìn thấy trọn vẹn.


Amid all this uncertainty, I learned to stop demanding too much from myself. Some days, completing small tasks is already enough. I stopped comparing my pace with others, knowing that everyone is carrying invisible pressures no one fully sees.

Mỗi lần sinh nhật trôi qua, mình dần hiểu rằng đó không chỉ là thêm một con số phía sau tuổi tác, mà còn là một dấu mốc nhắc mình về sự hữu hạn của đời người. Mỗi năm đi qua là một năm ít hơn trong quỹ thời gian mà cuộc đời cho phép mình tồn tại. Nghĩ đến điều đó, mình không thấy hoảng sợ, mà chỉ thấy lòng mình chùng xuống, như thể được nhắc nhở phải sống chậm hơn và cẩn thận hơn với từng khoảnh khắc. Và chính vì sự hữu hạn ấy, mình không muốn phung phí thời gian cho những điều khiến mình kiệt sức thêm. Thay vì cố kiểm soát mọi thứ, mình chọn tập trung vào những gì còn nằm trong tầm tay: sức khỏe, nhịp sống, và cách mình đối xử với người khác, cũng như với chính mình.


With every birthday, I slowly come to understand that it’s not just another number added to my age, but a marker of how finite a human life truly is. Each year that passes is one less year within the limited time I’m given. That thought doesn’t frighten me, it softens me, reminding me to slow down and be more careful with each moment. And because life is finite, I no longer want to waste my time on what drains me further. Instead of trying to control everything, I choose to focus on what remains within reach: my health, my rhythm of living, and how I treat others, and myself.

Trong năm nay, mỗi cuộc gặp, dù ngắn hay dài, đều để lại cho mình một điều gì đó, một góc nhìn mới, một bài học âm thầm, hay đơn giản là cảm giác được nhắc nhớ rằng mình không đi qua khoảng thời gian này một mình. Đặc biệt, có một người mà mình thật sự trân trọng và trân quý rất nhiều. Không cần gọi tên hay giải thích. Chỉ biết rằng sự hiện diện của người ấy là điều mình giữ trong lòng bằng sự biết ơn rất nhẹ nhàng, rất chân thành, như một phần cuộc sống đẹp đẽ của năm nay.


This year, every encounter, whether brief or long, left something behind, a new perspective, a quiet lesson, or simply the reminder that I did not walk through this time alone. There is, in particular, someone I deeply value and hold in great regard. No name needs to be spoken. No explanation is required. Their presence is something I keep with gentle, sincere gratitude, as a beautiful part of life this year.

Mình biết ơn vì dù năm qua nhiều chông chênh, mình vẫn còn khả năng dừng lại, suy nghĩ và điều chỉnh. Biết ơn vì vẫn còn đủ tỉnh táo để nhận ra khi nào cần chậm lại, khi nào cần buông bớt, và khi nào cần im lặng để lắng nghe chính mình.


I’m grateful that despite the instability of the past year, I still had the ability to pause, reflect, and adjust. Grateful for having enough awareness to know when to slow down, when to let go, and when to stay quiet and listen to myself.


Sinh nhật này không phải là lời hứa lớn lao, chỉ là một lời nhắc nhẹ rằng mình đang sống trong một thời đại khó khăn, và việc mình vẫn tiếp tục đi tới, dù chậm, đã là điều đáng trân trọng. Chẳng cần phải mạnh mẽ hơn ai, chỉ cần không bỏ rơi chính bản thân mình.


This birthday isn’t about grand promises, just a gentle reminder that we are living in a difficult era, and continuing to move forward, even slowly, is already something to honor. There is no need to be stronger than anyone else only not to abandon myself.

Chúc mừng sinh nhật mình. Giữa một thế giới còn nhiều bất ổn, mình chọn hiện diện một cách tỉnh táo và bước tiếp với sự khiêm nhường của một đời người có hạn.


Happy birthday to me. In a world still full of uncertainty, I choose to stay present and move forward with the humility of a finite life.


Dear Santa,

Hôm nay là sinh nhật của con. Con muốn gửi tới ông già Noel rằng năm nay con không xin quà đâu ạ. Không phải vì con đã đủ đầy, mà vì con học được rằng có những điều không thể gói lại bằng giấy màu hay ruy băng.

Dear Santa,

Today is my birthday. I want to tell you that this year, I’m not asking for gifts. Not because I have everything, but because I’ve learned that some things can’t be wrapped in bright paper or tied with ribbons.


Con chỉ mong mình bước qua những ngày sắp tới với một tâm thế nhẹ hơn, nhẹ trong suy nghĩ, nhẹ trong cách nhìn đời, và nhẹ cả trong cách đối xử với chính mình. Giữa một thế giới luôn thúc giục phải nhanh hơn, phải hơn người khác, phải đủ đầy hơn, con mong mình vẫn giữ được nhịp riêng của chính con, không vội vàng và gồng ép ạ


I only hope to move through the coming days with a lighter state of mind, lighter in thought, lighter in how I see the world, and gentler in how I treat myself. In a world that constantly urges us to be faster, better, and more, I wish to keep my own rhythm unhurried and unforced.


Xin cho con đủ tỉnh táo để nhận ra điều gì thật sự cần thiết, và đủ bình thản để chấp nhận rằng không phải mọi thứ đều cần câu trả lời ngay. Có những điều chỉ có thể hiểu khi mình đi chậm lại và để thời gian tự lên tiếng.


Please grant me the clarity to recognize what truly matters, and the calm to accept that not everything needs an immediate answer. Some things only reveal themselves when we slow down and allow time to speak.

Con cũng mong mình học được cách hiện diện trọn vẹn hơn trong những khoảnh khắc rất nhỏ: một buổi sáng yên tĩnh, một bữa ăn không vội, một ngày trôi qua mà không cần phải chứng minh điều gì. Có lẽ, bình yên không đến từ việc kiểm soát cuộc sống, mà từ việc thôi chống lại nó.


I hope to become more present in the smallest moments: a quiet morning, an unhurried meal, a day lived without the need to prove anything. Perhaps peace doesn’t come from controlling life, but from no longer resisting it.

Và nếu được, xin cho con đủ dịu dàng để chấp nhận chính mình ở những giai đoạn chưa trọn vẹn. Đủ tin rằng mình không cần phải trở thành ai khác, hay đi nhanh hơn người khác, để được xem là đang sống đúng hay chăng. Con chỉ mong mình tiếp tục bước đi tỉnh táo, khiêm nhường, và không quên rằng việc mình vẫn đang hiện diện ở đây đã là một điều rất đáng biết ơn rồi.


And if possible, please grant me the gentleness to accept myself in incomplete seasons the faith that I don’t need to become someone else, or move faster than others, to be considered on the right path. I only wish to keep moving forward with awareness and humility, and to remember that simply being here is already something to be grateful for.

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nơi Ánh Sáng Chưa Chạm Tới

Tự nhiên hôm nay nằm trên giường, vài suy nghĩ cứ lảng vảng quanh đầu, tui chợt thấy một khoảng tối trong mình thứ mà tui vẫn hay gọi là “điểm mù của bản thân”. Suddenly, while lying in bed today, with a few thoughts drifting around my mind, I realized there was a dark corner within me something I often call my “blind spot. Không phải vì mình cố tình che mắt mình, mà vì mình quen sống với nó như thể đó là một phần tự nhiên của mình. Not because I choose to close my eyes to it, but because I’ve grown used to living with it as if it were a natural part of me. Từ nhỏ, mình đã thích lắng nghe hơn là nói. Since I was a child, I have preferred listening over speaking. Mình ngồi im nghe chuyện của người khác, từ những điều vụn vặt như mối lo ngày mai nấu gì, cho đến những chuyện sâu xa mà họ chẳng dám nói cùng ai. I would sit quietly, listening to others whether it was something as small as worrying about what to cook tomorrow, or as deep as the secrets they dared not share with anyone. Mình ...

Cảm Nhận Trọn Vẹn Mọi Thứ Bởi Vì Chúng Ta Là Con Người

Có những ngày, cảm giác làm người thật nặng nề đến mức gần như không thể gánh nổi. Niềm vui, nỗi buồn, sự khao khát, nỗi hoang mang tất cả cùng trụ ngụ trong một tâm hồn nhỏ bé. Và đôi khi, thật quá sức. Nhưng mình vẫn ở lại. Vẫn thở. Vẫn cảm nhận được tất cả. Mình học được phải kìm nén, phải phân tán sự chú ý, phải “gọn gàng” trong cách thể hiện bản thân. Phải mạnh mẽ. Phải cười. Nhưng dưới bề mặt đó là sự thật luôn âm ỉ, cuộc sống là một mớ hỗn độn vừa mong manh, vừa đẹp đẽ và việc cảm nhận trọn vẹn nó là điều khiến mình thật sự sống. Mình đã nhận ra rằng tê liệt cảm xúc không phải là sự bảo vệ đó là một kiểu cái chế.t. Mỗi lần mình từ chối cảm xúc thật của mình, mình đánh mất một phần con người mình. Giờ đây, mình tự hỏi: điều gì sẽ xảy ra nếu mình thôi chống lại những giọt nước mắt? Nếu mình để niềm vui cuốn mình đi mà không mặc cảm? Nếu nỗi đau không cần phải giấu giếm? Điều này không phải là sự bi lụy. Đây là sự hiện diện. Là sự chân thật với chính bản thân mình. Có những buổi sá...

Viết Cho Những Ngày Chưa Nguôi

Bữa nay, tui bắt đầu thấy lo. Today, I started feeling anxious. Không biết mấy ngày sắp tới mình sẽ trải qua những gì, sẽ mạnh mẽ nổi không, sẽ gồng được tới đâu. I don’t know what I’m about to go through in the coming days whether I’ll be strong enough, whether I can hold it all together. Tự nhiên cái lòng nó nặng trĩu, cứ ngồi yên cũng thấy mỏi. Out of nowhere, my heart feels heavy, like even sitting still takes effort. Có những thứ chưa xảy ra mà trong đầu đã quay cuồng, làm như gánh nặng nó đè xuống trước khi tui kịp đụng tới. There are things that haven’t even happened yet, but my mind is already spinning like the weight of it all is pressing down before I even get the chance to face it. Lớn lên rồi, mới biết sống không phải dễ. Có nhiều chuyện không ai dạy, mà mình buộc phải tự học lấy Only after growing up do I realize life isn’t easy. There are so many things no one teaches me, i just have to figure them out on my own. Không phải chuyện nào cũng có người chia sẻ, có khi ...