Chuyển đến nội dung chính

Biển - Sóng Đã Rút, Chỉ Còn Lại Cát Mòn

Một là nỗi sợ hãi

Khi mình ngắm nhìn đại dương, một làn sóng cảm xúc dâng trào trong chính mình. Nhìn thấy đại dương bao la, mình chiêm nghiệm những điều không chắc chắn nằm phía bên kia đường chân trời và bên dưới bề mặt cũng khiến mình gợi lên cảm giác bồn chồn và sợ hãi.


Tiếp đó là sự tức giận

Khi những con sóng đập vào bờ đá, mình cảm nhận một cơn hỗn loạn sâu sắc trong tâm hồn, một khao khát được giải thoát khỏi những cơn giận dữ âm ỉ. Mình ước ao có một không gian, nơi mình có thể tự do bày tỏ cảm xúc mà không sợ làm tổn thương ai, cũng không phải đối mặt với ánh nhìn phán xét của người khác.

Sau đó là nỗi buồn

Nhìn biển trống trải quá nó làm mình nhớ đến khoảng trống trong trái tim

mình, giống một nơi sâu thẳm như chính đại dương vậy.


Một điều nữa là hạnh phúc.

Một nơi sâu như đại dương luôn mang lại cho mình cảm giác bình yên. Khi ở đó, mình biết ơn sự tĩnh lặng mà biển cả mang đến, một sự tách biệt dịu dàng khỏi con người và nhịp sống vội vã. Biển là nơi mình thực sự được là chính mình, nơi mình có thể bơi, có thể cười, và có thể tự do.


Và cuối cùng là bình yên

Bất chấp mọi cảm xúc, mình hiểu rằng sóng và thời gian rồi sẽ cuốn trôi tất cả. Cuối cùng, chỉ còn lại cảm giác bình yên. Không còn những suy nghĩ dai dẳng, không còn những lời phán xét khắc nghiệt, và cũng chẳng còn những tổn thương. Chỉ là một khoảnh khắc an ủi thoáng qua, đủ để mình thở nhẹ và buông lơi.

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nơi Ánh Sáng Chưa Chạm Tới

Tự nhiên hôm nay nằm trên giường, vài suy nghĩ cứ lảng vảng quanh đầu, tui chợt thấy một khoảng tối trong mình thứ mà tui vẫn hay gọi là “điểm mù của bản thân”. Suddenly, while lying in bed today, with a few thoughts drifting around my mind, I realized there was a dark corner within me something I often call my “blind spot. Không phải vì mình cố tình che mắt mình, mà vì mình quen sống với nó như thể đó là một phần tự nhiên của mình. Not because I choose to close my eyes to it, but because I’ve grown used to living with it as if it were a natural part of me. Từ nhỏ, mình đã thích lắng nghe hơn là nói. Since I was a child, I have preferred listening over speaking. Mình ngồi im nghe chuyện của người khác, từ những điều vụn vặt như mối lo ngày mai nấu gì, cho đến những chuyện sâu xa mà họ chẳng dám nói cùng ai. I would sit quietly, listening to others whether it was something as small as worrying about what to cook tomorrow, or as deep as the secrets they dared not share with anyone. Mình ...

Viết Cho Những Ngày Chưa Nguôi

Bữa nay, tui bắt đầu thấy lo. Today, I started feeling anxious. Không biết mấy ngày sắp tới mình sẽ trải qua những gì, sẽ mạnh mẽ nổi không, sẽ gồng được tới đâu. I don’t know what I’m about to go through in the coming days whether I’ll be strong enough, whether I can hold it all together. Tự nhiên cái lòng nó nặng trĩu, cứ ngồi yên cũng thấy mỏi. Out of nowhere, my heart feels heavy, like even sitting still takes effort. Có những thứ chưa xảy ra mà trong đầu đã quay cuồng, làm như gánh nặng nó đè xuống trước khi tui kịp đụng tới. There are things that haven’t even happened yet, but my mind is already spinning like the weight of it all is pressing down before I even get the chance to face it. Lớn lên rồi, mới biết sống không phải dễ. Có nhiều chuyện không ai dạy, mà mình buộc phải tự học lấy Only after growing up do I realize life isn’t easy. There are so many things no one teaches me, i just have to figure them out on my own. Không phải chuyện nào cũng có người chia sẻ, có khi ...

Cuộc Sống Bắt Đầu Từ Một Mớ Khăn Giấy

Không biết từ lúc nào, cái chuyện hít vô thở ra vốn là chuyện bình thường lại trở thành điều mình mong mỏi. Mình bị viêm mũi dị ứng nặng. Không phải kiểu “hắt xì vài cái rồi hết”. Là kiểu chỉ cần trở trời một cái, bụi trong không khí hơi nhiều một chút, hay ngồi nơi nào đó không khí sương lạnh một chút là mũi nghẹt cứng, đầu nặng như có ai đè, nước mũi thì chảy liên tục, rát hết cả cổ họng. Ngủ không nổi, ăn không ngon, nói chuyện với ai cũng muốn gắt gỏng, nước mũi thì chảy lòng thòng :) I’m not sure when it started, but something as natural as breathing just breathing has become something I desperately wish for. I suffer from severe allergic rhinitis. Not the kind where you sneeze a few times and it’s over. Mine’s the kind where even a small shift in the weather, a little extra dust in the air, or just sitting somewhere slightly damp and cool is enough to completely block my nose. My head feels like it’s being pressed down by a weight, mucus runs nonstop, and my throat burns from all...