Đôi lúc có những ngày dài đến mức mình tưởng như thời gian ngừng lại. Bốn ngày vừa rồi là những ngày như thế. Bốn ngày chẳng có biến cố lớn, chẳng có điều gì quá bất ngờ, nhưng vẫn đủ để mình thấy mình kiệt sức. Kiệt sức không phải vì công việc, không phải vì con người, mà vì cảm xúc của chính mình. Chúng kéo mình xuống như một cơn thủy triều, nhấn chìm mọi nỗ lực gồng gánh để tỏ ra ổn. There are days so long that I feel time has stopped. These past four days were exactly like that. Four days without big events, without anything shocking, yet heavy enough to drain me completely. Not drained by work, not by people, but by my own emotions. They pull me down like a tide, drowning every attempt I make to look like I’m fine. Mỗi sáng thức dậy, mình vẫn phải mở mắt, bước ra ngoài, hòa vào guồng quay vốn chẳng bao giờ dừng lại. Người ta sẽ chẳng vì mình mệt mà ngừng lại. Công việc sẽ chẳng vì mình buồn mà giảm đi. Thế giới này vẫn tiếp tục với nhịp độ riêng của nó, ồn ào, dồn dập, lạnh lùng...
Hi, I’m Cây • Tree :) This small space is where I come to breathe, write, and let my thoughts float around aimlessly. It’s not always perfect, but it’s real. Thank you for entering this little world I’ve created જ⁀➴ᡣ𐭩 ᶻ 𝗓 𐰁