Càng lớn người ta càng nhận ra, tình yêu và hôn nhân là hai thế giới rất khác nhau. Lúc còn yêu, mọi thứ luôn đẹp một cách kỳ lạ. Chỉ cần một tin nhắn cũng đủ vui cả ngày, chỉ cần được gặp nhau vài tiếng cũng thấy cuộc đời đáng sống hơn. Khi ấy con người ta thường yêu bằng cảm xúc, bằng những rung động non nớt và cả những tưởng tượng màu hồng về tương lai. Ai cũng cố mang đến cho nhau phiên bản tốt đẹp nhất của mình. Những buổi hẹn hò, những câu chuyện thâu đêm, những lần nhớ nhung, ghen tuông, chờ đợi… tất cả khiến tình yêu giống như một nơi trú ẩn dịu dàng giữa cuộc đời quá nhiều áp lực. Người ta nghĩ chỉ cần yêu đủ nhiều thì sau này nhất định sẽ hạnh phúc. Nhưng rồi cuộc sống dần kéo con người ra khỏi những mộng tưởng ấy. Khi bước vào hôn nhân, tình yêu không còn chỉ là cảm xúc nữa. Nó bắt đầu bị chia nhỏ bởi trách nhiệm, công việc, tiền bạc, con cái, gia đình hai bên và hàng ngàn áp lực vô hình khác. Hai người từng có thể ngồi nói với nhau cả đêm không chán, dần dần chỉ còn hỏi nha...
Bức thư gửi năm 2026 (từ một người đã đi qua một năm rất nhiều tầng) A Letter to 2026 (from someone who has lived through a year of many layers) Năm 2025 không phải là một năm phẳng lặng. Thế giới cũng không phẳng lặng. Tin tức mỗi ngày vẫn đầy những dòng chữ nặng trĩu: chiến sự chưa kịp khép lại, kinh tế toàn cầu chao đảo, những tập đoàn sa thải hàng loạt, những người trẻ hoang mang về tương lai, khí hậu nóng lên, bão đến dày hơn, mưa lũ cuốn trôi những mái nhà vốn đã mong manh. Người ta nói về công nghệ, về tốc độ. Mọi thứ nhanh hơn. Con người kết nối trong một cái chạm màn hình, nhưng lại khó chạm vào nhau bằng trái tim. 2025 was not a quiet year. The world wasn’t quiet either. The news each day carried heavy lines—wars not yet closed, a fragile global economy, mass layoffs, young people uncertain about the future, rising heat, stronger storms, floods sweeping away already fragile homes. People talked about technology, about speed. Everything moved faster. We could connec...