Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 9, 2025

Khi Tâm Hồn Mở Tiệc

Có nhiều người đã nói với mình rằng khi tiếp xúc, họ thấy trong mình có nhiều sắc thái khác nhau. Không phải một hay hai người, mà đến cả người thứ năm, thứ sáu cũng nói như vậy. Lúc đó, mình mới tự hỏi: có lẽ bên trong mình thật sự không chỉ có “một mình”, mà là nhiều dáng hình khác nhau đang cùng tồn tại. Many people have told me that when they interact with me, they see many different shades within me. Not just one or two people, but even the fifth and sixth have said the same. That made me wonder: maybe inside me, there isn’t just “one self,” but many different forms coexisting together. Và đúng là như vậy. Mình cảm nhận rõ trong mình có ít nhất mười hai nhân cách. Chúng không dữ dội và nguy hiểm, cũng chẳng hề làm hại ai. Tất cả đều rất hiền, rất lành. Chỉ đơn giản, mỗi nhân cách lại mang đến một cách sống khác nhau, một sắc màu riêng biệt cho bản thân mình mà thôi. And it’s true. I clearly feel that there are at least twelve personalities within me. They are not fierce or dangero...

Cây Bé Nhỏ Và Hạt Mầm Thấu Hiểu

Ban đêm, khi thành phố chìm vào những khoảng lặng hiếm hoi, Cây thường ngồi một góc nhỏ, thả hồn theo những suy nghĩ dạt dào. Cây chợt nhận ra, suốt quãng thời gian đi qua, điều quý giá nhất mà bản thân có thể học được không phải là những bài học lớn lao, mà chính là sự thấu hiểu một thứ tưởng chừng mong manh nhưng lại bền chặt như sợi chỉ nối kết con người với nhau. At night, when the city sinks into rare moments of silence, Cay often sits in a small corner, letting the mind drift with overflowing thoughts. Cay suddenly realizes that throughout all the passing time, the most precious thing learned is not grand lessons, but understanding something that seems fragile yet binds people together like an unbreakable thread. Cây thấu hiểu rằng cuộc sống vốn dĩ không hề dễ dàng. Nó khắc nghiệt, gập ghềnh lắm, chẳng bao giờ cho ai con đường trải đầy hoa cả. Có những ngày, Cây cảm thấy mệt nhoài lắm lắm luôn, như thể cả thế giới quay lưng lại với Cây. Nhưng rồi, khi nhìn ra ngoài cửa sổ, Cây ...

คนทำสวน · Người Làm Vườn

ฉันคือ “ต้นไม้” แต่ชีวิตกลับบังคับให้ฉันต้องรับชะตาของคนทำสวน ทั้งเป็นลำต้นที่เคยถูกหัก ทั้งเป็นมือที่ยังต้องหว่านเมล็ดต่อไป ทั้งเป็นรอยแผลที่คมมีดกรีดลึก และเป็นความหวังให้หน่ออ่อนที่ยังไม่ได้ผลิใบ สำหรับใครบางคน มันอาจเป็นความขัดแย้งแปลกประหลาด แต่สำหรับฉัน นี่คือชะตาที่หลีกหนีไม่ได้. Mình là Cây, nhưng cuộc đời lại bắt mình mang số phận của một người làm vườn. Vừa là thân cây từng bị bẻ gãy, vừa là bàn tay phải tiếp tục gieo hạt. Vừa là ký ức của những vết dao cắt ngang thân, vừa là hy vọng cho những mầm xanh còn chưa kịp mọc. Người ngoài có thể thấy nghịch lý ấy kỳ lạ, nhưng với mình, nó đã là định mệnh rồi. I am Tree, yet life has burdened me with the fate of a gardener. I am the trunk once broken, and also the hand that must keep sowing. I am the memory of deep cuts, and the hope of sprouts not yet born. To others this paradox may seem strange, but to me, it is destiny. บางครั้งฉันนั่งข้างแปลงดินเงียบ ๆ เป็นชั่วโมง ฟังเสียงหอบเหนื่อยของตัวเองสะท้อนกลับมาในสายลม ฉันวางเมล็ดเล็ก ๆ ...