Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 7, 2025

Cuộc Sống Bắt Đầu Từ Một Mớ Khăn Giấy

Không biết từ lúc nào, cái chuyện hít vô thở ra vốn là chuyện bình thường lại trở thành điều mình mong mỏi. Mình bị viêm mũi dị ứng nặng. Không phải kiểu “hắt xì vài cái rồi hết”. Là kiểu chỉ cần trở trời một cái, bụi trong không khí hơi nhiều một chút, hay ngồi nơi nào đó không khí sương lạnh một chút là mũi nghẹt cứng, đầu nặng như có ai đè, nước mũi thì chảy liên tục, rát hết cả cổ họng. Ngủ không nổi, ăn không ngon, nói chuyện với ai cũng muốn gắt gỏng, nước mũi thì chảy lòng thòng :) I’m not sure when it started, but something as natural as breathing just breathing has become something I desperately wish for. I suffer from severe allergic rhinitis. Not the kind where you sneeze a few times and it’s over. Mine’s the kind where even a small shift in the weather, a little extra dust in the air, or just sitting somewhere slightly damp and cool is enough to completely block my nose. My head feels like it’s being pressed down by a weight, mucus runs nonstop, and my throat burns from all...