Có những ngày, cảm giác làm người thật nặng nề đến mức gần như không thể gánh nổi. Niềm vui, nỗi buồn, sự khao khát, nỗi hoang mang tất cả cùng trụ ngụ trong một tâm hồn nhỏ bé. Và đôi khi, thật quá sức. Nhưng mình vẫn ở lại. Vẫn thở. Vẫn cảm nhận được tất cả. Mình học được phải kìm nén, phải phân tán sự chú ý, phải “gọn gàng” trong cách thể hiện bản thân. Phải mạnh mẽ. Phải cười. Nhưng dưới bề mặt đó là sự thật luôn âm ỉ, cuộc sống là một mớ hỗn độn vừa mong manh, vừa đẹp đẽ và việc cảm nhận trọn vẹn nó là điều khiến mình thật sự sống. Mình đã nhận ra rằng tê liệt cảm xúc không phải là sự bảo vệ đó là một kiểu cái chế.t. Mỗi lần mình từ chối cảm xúc thật của mình, mình đánh mất một phần con người mình. Giờ đây, mình tự hỏi: điều gì sẽ xảy ra nếu mình thôi chống lại những giọt nước mắt? Nếu mình để niềm vui cuốn mình đi mà không mặc cảm? Nếu nỗi đau không cần phải giấu giếm? Điều này không phải là sự bi lụy. Đây là sự hiện diện. Là sự chân thật với chính bản thân mình. Có những buổi sá...
Hi, I’m Cây • Tree :) This small space is where I come to breathe, write, and let my thoughts float around aimlessly. It’s not always perfect, but it’s real. Thank you for entering this little world I’ve created જ⁀➴ᡣ𐭩 ᶻ 𝗓 𐰁